
Hai ổng là sinh viên trường Đại học Cảnh sát, bình thường thì ngố ngố mà thấy bất bình là ra tay giúp đỡ liền. Ki Joon (Park Seo-joon) là người bộc trực, giỏi võ nhưng được cái đụng đâu đấm đó, cứ chạm là động luôn còn Hee Yeol (Kang Ha-neul) thì là "mọt sách" chính hiệu, làm gì cũng phải đợi tính toán với áp dụng lý thuyết trên trường mới chịu chứ không thích đi theo cảm tính. Nghe thì có vẻ không hợp nhau mà chemistry bùng nổ quá trời lunn. Ban đầu, hai ông này nhìn nhau là muốn cãi, cứ như nước với lửa, động tí là chí chóe không ai chịu nhường ai. Thằng này chê thằng kia ngáo, thằng kia lại bảo thằng này mọt sách. Nhưng rồi, sau những buổi tập mệt bở hơi tai, những lần bị "hành xác" chung trong trường, họ dần trở thành đồng đội thân thiết. Càng tranh cãi nhiều, họ lại càng hiểu nhau hơn, từ chỗ không ưa nhau lại thành một bộ đôi ăn ý lúc nào không hay.
Chuyện là trong đêm Giáng Sinh, cả hai đang tung tăng đi chơi thì vô tình chứng kiến một vụ bắt cóc. Đáng lẽ ra chỉ cần báo cảnh sát rồi về ngủ ngon lành, nhưng không, hai ông tướng này quyết định tự thân vận động luôn vì sợ chờ cảnh sát điều tra thì lâu quá =))))). Thế là với chút kiến thức học được trên giảng đường và tinh thần chính nghĩa bất diệt nhờ câu nói mà thầy cô bảo rằng khi làm cảnh sát thì mình sẽ là “những người mà dân chúng sẽ tìm đến đầu tiên khi họ gặp chuyện”, cả hai đánh liều theo vụ này tới cùng, bất chấp luôn cả nguy cơ bị đuổi học.


Xem phim mà thấy hai anh đóng vừa duyên vừa buồn cười thật sự luôn. Một trong những điểm thú vị nhất là hai ông này đem hết lý thuyết học trong trường ra áp dụng một cách đầy tự tin mà nó có tác dụng thật nha má :))))), có đôi lúc thì hơi phản tác dụng xíu. Hai ổng nghiêm túc phân tích thời gian trung bình để báo án, tính toán khoảng cách di chuyển của thủ phạm, rồi hì hục đi lùng camera an ninh như thể là thám tử chuyên nghiệp. Nghe thì có vẻ bài bản lắm, nhưng mà vẫn chỉ là sinh viên nên nhiều pha suy luận với hành động nó cứ sai sai. Có lúc tưởng lần ra manh mối quan trọng, hóa ra lại là đi lạc. Có lúc nghĩ mình sắp bắt được thủ phạm, ai ngờ lại tự đẩy bản thân vào nguy hiểm. Những pha hành động trong phim vì thế mà vừa hồi hộp, vừa mắc cười, đúng chất "học tài thực chiến dở" của hai ông cảnh sát tương lai này.
Mình thấy ấn tượng nhất với cảnh phim hai ông tướng này lần đầu tiên trực tiếp chạm trán bọn tội phạm. Không vũ khí, không đồng đội hỗ trợ, chỉ có một cái đầu nóng với một cái đầu lạnh và vài chiêu võ học được trên trường. Cả hai hùng hổ xông vào với tinh thần "học sao đánh vậy", nhưng thực tế thì khác xa trong giáo trình. Những cú đá "hây ya" tưởng đâu sẽ dứt khoát, mạnh mẽ, ai dè lại lóng ngóng như học sinh mới nhập môn. Tưởng đâu sẽ có các cảnh hành động mãn nhãn "lấy thịt đè người" nhưng cuối cùng người bị đè lại chính là hai ông này. Kết quả là ăn no đòn, chạy trối chết, mặt mày sưng vù mà vẫn không chịu bỏ cuộc. Dù trông có hơi nghiệp dư, nhưng chính sự lầy lội và lòng quyết tâm của họ lại khiến người xem vừa buồn cười vừa thấy đáng yêu. Hai ông này đúng kiểu "liều ăn nhiều", bị đánh vẫn lì, và chính nhờ sự bướng bỉnh đó mà họ dần tìm ra cách lật ngược tình thế.
Dù phim màu sắc hài hước và đầy những pha hành động ngốc nghếch, "Cảnh Sát Tập Sự" vẫn có những khoảnh khắc chạm đến cảm xúc của mình. Đặc biệt là khi họ nhận ra rằng công lý không phải lúc nào cũng được thực thi theo cách mà họ mong muốn. Có những tình huống mà dù đã cố gắng hết sức, họ vẫn không thể thay đổi kết quả. Hì, spoil cho các bạn một chút là phim có cameo cũng bảnh tỏn không kém hai anh nhân vật chính đâu nhé, muốn biết thêm chi tiết thì mời các bạn xem phim nhaaa.

Tóm lại, theo mình thì "Midnight Runners" là một bộ phim đáng xem nếu bạn muốn tìm một tác phẩm vừa hài vừa có nội dung hấp dẫn vì mình thấy phim này dễ coi, dễ gây nghiện. Recommend cho mọi người xem lúc ăn cơm nhé để vừa ăn vừa phụt cơm như mình. Hai diễn viên chính thì đẹp zai khỏi bàn rồi, đóng đạt miễn chê lun. Nhịp phim nhanh, tình tiết gãy gọn, hài hước có, hành động có, bromance cũng có. Đây chắc chắn là một lựa chọn hoàn hảo cho những ai muốn tìm một bộ phim nhẹ nhàng nhưng vẫn đủ kịch tính để cuốn hút từ đầu đến cuối.
Rate 4,8/5


Bình luận