
Bối cảnh phim diễn ra tại Yokohama những năm 1963, khi Nhật Bản đang trong quá trình phục hồi sau chiến tranh và chuẩn bị cho Olympic. Nhân vật chính là Umi, một cô gái trung học sống cùng bà và các em. Ngày nào Umi cũng kéo cờ hiệu trên ngọn đồi như một lời chào và chúc bình an gửi đến những con tàu ngoài khơi – một thói quen cô giữ từ khi cha mất tích trên biển. Cuộc sống của cô cứ trôi qua êm đềm như thế, cho đến khi cô gặp Shun – một cậu bạn cùng trường mạnh mẽ, bộc trực, và có chút ngông nghênh. Hai người ban đầu như hai đường thẳng song song nhưng lại được gắn kết với nhau qua những ngày cùng nhau bảo vệ Latin Quarter – khu nhà câu lạc bộ của trường đang đứng trước nguy cơ bị phá bỏ.
Phim không có cao trào dữ dội, cũng không có những cú twist kịch tính, nhưng lại khiến mình xem mà không thấy chán. Mọi thứ trong phim đều rất chân thật, dung dị: Một bữa cơm gia đình, một buổi sáng kéo cờ, một con phố đầy nắng, nhưng lại làm mình thấy ấm áp lạ thường. Cách Umi lặng lẽ chăm lo cho gia đình, cách Shun kiên trì đấu tranh để giữ lại những giá trị cũ, tất cả đều khiến mình cảm thấy gần gũi. Những chi tiết nhỏ đó khiến phim có một không khí rất riêng, vừa hoài niệm, vừa ấm áp.
Ngoài câu chuyện nhẹ nhàng, mình còn bị thu hút bởi phần hình ảnh trong phim. Từng khung cảnh đều được vẽ rất tỉ mỉ, từ con phố nhỏ tấp nập của Yokohama, những ngôi nhà gỗ cũ kỹ nhưng đầy kỷ niệm, đến bầu trời xanh ngắt nhìn từ trên ngọn đồi nơi Umi sống. Nhìn vào từng chi tiết trong phim, mình cảm nhận rõ sự gần gũi và chân thực, cứ như đang thật sự ở đó cùng các nhân vật trong phim vậy.

Tóm lại, nếu bạn đang tìm một bộ phim nhẹ nhàng để thư giãn sau khi đã chán những phim drama căng thẳng thì "Ngọn Đồi Hoa Anh Túc" là một bộ phim đáng để cân nhắc. Không kịch tính, không ồn ào, nhưng đủ cuốn hút để bạn thả lỏng, tận hưởng một buổi tối cuối tuần chill chill cùng một tách trà hoặc món ăn yêu thích.

Rate 4,3/5


Bình luận